Anh Phúc vừa dưa đoàn y sinh về trưòng sáng nay. Thế đồng chí quen anh Phúc à?Vâng, chúng tôi là bạn cũ. Vừa lúc ấy Phong thức dậy.

Ông Hùng dến bcn anh, kéo chiếc ghố ngồi xuống bên cạnh, ân càn hỏi:-Anh bị thuong thế nào, dỗ rồi chứ?Phong cưòi. Dữ nhiồu rồi bố ạ! – Anh ngừng một lát, dưa mắt một mỏi nhìn ông Hùng – thế mà con cứ tưỏng bố không thòm nhìn.

Ông vỗ vỗ vào ngưòi Phong, ngắt lòi:Thôi, thôi. Không nên nói thế. Trưóc mắt háy tĩnh dưõng cho khòc đã. Phong giưong đôi mắt tư lự trân trân nhìn lên đình màn anh gia bao hiem oto cất giọng trầm trầm nói:Vết thưong trên co thể gia bao hiem oto rồi sẽ. Tiếng gót giầy nện xuống nền nhà nghe nặng nề nhu nỗi lòng cùa ông.

Ông quay ngoắt về phía anh, đột ngột hỏi:Anh Phong này, tôi muốn nói vói anh một bán bảo hiểm xe ô tô chuyện bán bảo hiểm xe ô tô . Phong ngạc nhiên hỏi:Có chuyện gì thế bố?Ông Hùng nhìn anh ngần ngại. Vè mặt bỗng dịu xuống, ông cất tiếng nhẹ nhàng hỏi:Lan dã lên thăm anh chưa? Nó biết tin anh bị thưong rồi chứ?Phong. Còn llihug con níitt. II vồ Hà Nộí con sẽ báo. Ngày mai trạm nôy cùng chuyển vỏ xuỏi rồi Anh ngưóc nhìn ông cưòi khiêu khích.

Chắc cố ngưòi báo cho bố biết chúng con cuói nhau rồi chứ! Lại có cả con nữa rồi. Bố chưa chúc mùng cho chúng con dấy. Ổng Hùng xạm mặt dứng yôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh ban bao hiem oto bat buoc nống buổi trưa nháy nhót trôn cành lá hình như cúng đang cưòi ban bao hiem oto bat buoc cọt vối ổng.

Ông hấm hàm tức giận, miệng làu bấu:Mọ con anh dã lừa dối tôi.

Post Comment